Trải nghiệm Phiên bản mới

Cảm ơn nhé những tấm lòng

CẢM ƠN NHÉ NHỮNG TẤM LÒNG
 
      Sau một tháng phát động từ ngày 23.8 – 23.9.2011, cuộc thi “Trái tim viết” do Cty Trà Hùng Phát tổ chức đã thu hút được sự quan tâm và dành nhiều tình cảm của Quý khách hàng, Quý đối tác. Ban tổ chức đã nhận được một lượng khá lớn các bức thư gửi về qua email và cả thư tay từ khắp mọi miền đất nước. 
 
     Làm công tác chấm giải, thật sự rất khó khăn để chúng tôi đưa ra quyết định đâu sẽ là bài đoạt giải bởi mỗi bài viết là một tấm lòng, trọn vẹn và sâu sắc. Tác giả Lại Thị Minh Nhài chia sẻ cảnh nhà trong mùa mưa bão: “… lốc xoáy giật bay cả ngói nhà, căn nhà ba gian được xây bằng mồ hôi nước mắt của ông bà nội, của bố và những ngày lam lũ của mẹ với nền cao hơn sân cả mét vẫn ngập nước, mái ngói bị hất tung, nước ồ ồ tràn vào nhà, ngập cả giường chiếu, ông nội già còm cõi bế hai đứa cháu trốn mưa vào hai cái lu sành to vẫn hay chứa nước mưa hoặc chứa thóc theo mùa, còn Mẹ, đơn thân gồng mình trên mái nhà đu đưa giữa mưa bão để lợp tạm những viên ngói bị tốc, chái bếp sập hoàn toàn trơ trọi con lợn nái trong chuồng, ông nội móm mém gào khóc trong nước mắt: “xuống đi con ơi, không chết mất”…”, câu chuyện làm nhói lòng những ai là con, là cháu và chắc cũng đau lòng lắm những ai đang xa nhà trong mùa nước lũ. Một khoảng lặng, một dòng nước mắt chảy ngược vào trong cõi lòng bao người, nghe thật xót xa!
 
     Cuộc đời những người làm cha, làm mẹ được viết nên từ trái tim những đứa con thật đẹp, thật cao cả. Trong bài viết của mình, tác giả Đỗ Thị Minh Thủy (Nha Trang) kể: Nhọc nhằn nuôi con suốt bao năm trời, đến khi con đi lấy chồng làm dâu, cha chị vẫn “lặn lội đến thăm, dúi cho con ít tiền, dặn dò con mua bánh biếu cho cha mẹ chồng và chiếc lồng đèn cho thằng cháu ngoại rồi vội vã về ngay”, chị đau xót “lúc nào cha cũng nghĩ đến con. Thế mà, mãi đến bây giờ, con mới nhớ ra, cha chưa hề biết hương vị của chiếc bánh trung thu là gì cả”. Còn tác giả Nguyễn Thị Tâm (Đà Nẵng) thì chia sẻ về ngày đầu nhập học của mình đầy khó khăn, “dưới cái nắng chói chang của miền Trung đổ lửa, Bảy (một cách gọi riêng thân thương mà tác giả vẫn gọi bố hằng ngày) chở gạo và hành lý cho tôi trên chiếc xe đạp cọc cạch hay trật sên. Còn tôi đi riêng một chiếc xe đạp cũ kỹ cũng chẳng hơn gì xe của Bảy. Hai cha con cố gắng đạp gần năm mươi cây số để đến trường làm thủ tục nhập học cho tôi”. Hay như chia sẻ của tác giả Nguyễn Thị Thúy (Thanh Hóa), bỏ qua cái lạnh đến thấu da thịt của những ngày mùa đông rét mướt, cha của chị đã trả lời câu hỏi của con gái về mùa yêu thích trong năm một cách thật tự nhiên rằng: “Cha thích mùa đông nhất vì mùa đông cha có thể làm việc cả ngày”. Phải, tiết trời dù có khắc nghiệt đến đâu, tấm thân người cha ấy dù có bị cái rét làm run rẩy đến mức độ nào cũng không thể ngăn nổi bước ông đổi lấy sự đủ đầy cho con cái! Thật chỉ có lòng yêu thương con vô bờ bến của người làm cha mẹ mới có thể vượt lên trên tất cả những khó khăn, nhọc nhằn đó. Sự nghèo túng, đói rách, bệnh tật có là gì đâu so với sự bình yên, hạnh phúc của con.
 
    Còn nhiều và nhiều lắm những hình ảnh thật dung dị, chân chất nhưng đẹp làm sao bởi chất liệu để vẽ nên những hình ảnh ấy chính là tình yêu thương và đức hy sinh cao cả. Chúng tôi cảm thấy hạnh phúc vì nhận được sự tin tưởng gửi gắm những tâm sự về hoàn cảnh gia đình, về cuộc đời lắm gian truân của mẹ, của cha đến từ các tác giả như Phạm Văn Viên, Nguyễn Minh Tâm, Nguyễn Thị Ngọc Hưng, Nguyễn Thị Tâm, Cao Thị Thơm, Nguyễn Thị Vy, Nguyễn Thị Thúy,…. Xin trân trọng sự đồng hành của tất cả tác giả với cuộc thi.
 
    Tuy nhiên do số lượng giải thưởng có hạn, Ban tổ chức xin được trao giải cho những bài viết thể hiện được suy nghĩ, tình cảm ở nhiều góc độ nhất, là sự sâu sắc trong nội tâm, dù đó là những giận hờn, oán trách với cha mẹ, những lỗi lầm đã gây ra hay những tình cảm kính yêu dành cho cha mẹ,… chúng tôi đánh giá trên cơ sở sự can đảm đối diện với chính suy nghĩ của mình mà các tác giả đã chia sẻ trong bài viết. Đó chính là tiếng lòng chân thật nhất!
 
    Cuộc thi khép lại bằng sáu giải thưởng nhỏ mang tính động viên nhưng điều chúng tôi hy vọng chính là thông qua cuộc thi, quý vị đã có những giây phút sống thật với lòng mình, những điều chưa từng nói, chưa thể nói thì nay đã có thể thốt lên chân thật nhất bằng chính ngôn ngữ của trái tim. Nỗi lòng được giải bày, được lắng nghe, đó là hạnh phúc. Và cũng từ đấy, ta có dịp nhìn lại mình, giành khoảng lặng ấy cho chính mình để sống sao cho hữu ích hơn, tốt đẹp hơn cho cuộc đời này, vì ta và cũng vì những người xung quanh. Nỗi khổ niềm đau vương mang khi tình cảm hay sự chăm lo của cha mẹ với bạn nếu chưa thật sự trọn vẹn thì xin hãy đối diện với nó bằng tất cả sự bao dung mà trái tim bạn có. Và sự yêu thương kính trọng nếu bạn đang có kia, xin hãy luôn giữ nó ở vị trí tuyệt vời nhất trong tâm hồn để sự yêu thương đó được nhân lên thêm nhiều và nhiều lần hơn nữa, để biến nó thành sức mạnh của hành động và mang lại hạnh phúc cho người mà ta yêu quí. Xin được kết thúc bài viết tổng kết về chương trình bằng lời một bài hát mà tác giả Lại Thị Minh Nhài đã nhắc đến trong bài viết của mình “… và Mẹ em chỉ có một trên đời”. 
 
Chúc sức khỏe và hạnh phúc đến toàn thể Quý vị.

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết