Trang chủ
HTV - Hùng Phát
Trăm nghe không bằng một thấy
Cuộc thi viết
>>  Thông Tin
>>  Thể Lệ
>>  Giải Thưởng
>>  Tham Dự Cuộc Thi
>>  Kết Quả Chung Cuộc
>>  Bài Đạt Giải Nhất
>>  Bài Đạt Giải Nhì
>>  Bài Đạt Giải Ba
>>  Giải Khuyến Khích
Sản phẩm
>>  Thức Uống Cho Người Ăn Chay
>>  Trà Giảm Cân
>>  Trà Gừng
>>  Trà Xanh
>>  Trà Cho Gan
>>  Trà Cho Mắt
>>  Trà Cho Khớp
>>  Trà Cho Tóc
>>  Trà Cho Bao Tử
>>  Trà Giúp Ngủ Ngon
>>  Trà Tiểu Đường
>>  Trà Huyết Áp
>>  Trà Cho Sạn Thận
>>  Giảm Cân Protin
>>  Nước Ép
>>  Cacao - Café
>>  Tất Cả Sản Phẩm
>>  Tham Gia Nhận Quà Cuối Năm
>>  Form Mẫu Nhận Quà
Tư vấn & hỏi đáp
>>  Cảnh Giác
>>  Công Dụng
>>  Hỏi & Đáp
>>  Kết Quả Giảm Cân
>>  Món Ăn Giảm Cân
>>  Đại Lý
>>  Giá Vận Chuyển
Thư viện ảnh
>>  Văn Phòng
>>  Nhà Xưởng
>>  Thư Viện Hùng Phát
>>  Cây Xanh
>>  Vì Cộng Đồng
>>  Mổ Mắt Từ Thiện
>>  Tặng Quà Tết Cho Người Nghèo
>>  Bảo Lãnh Trại Viên
>>  Thể Thao
>>  Hội Chợ Nước Ngoài
>>  Chuyên Gia Tư Vấn
Tin tức & sự kiện
>>  Giới Thiệu
>>  Tin Hùng Phát
>>  Tin Thành Viên
>>  Tin Mới
>>  Phát Hiện Bệnh
>>  Kiến Thức Y Học
>>  Bài Tập Thể Dục
>>  Một Chút Tấm Lòng
>>  Giải Thưởng
>>  Tuyển Dụng
>>  Thực Tập Hạnh Phúc
>>  Sơ Đồ Đến Cty
>>  Dành Cho Đối Tác
>>  Khuyến Mãi
>>  Ăn Chay, Sống Khỏe
Liên hệ
Tìm kiếm
Thành viên
>>  Đăng nhập
>>  Đăng ký
Cuộc thi viết
Bai Viet Dat Giai Ba Bài Đạt Giải Ba

Bài viết đạt giải Ba:Bảy ngày nằm viện…
Tác giả: Trần Thị Thảo Trang
Địa chỉ:Liên Hương, Tuy Phong, Bình Thuận


                       BẢY NGÀY NẰM VIỆN…

                          Ấy là bảy ngày con gái cảm thấy mệt mỏi và hoàn toàn kiệt sức

nhưng cũng là bảy ngày con gái được - yêu - thương và biết - yêu - thương thật sự…

          Trước khi vào viện…

         4h sáng, con gái lên cơn sốt. Con gái lo lắng vì thân nhiệt đột ngột lên cao, vì căn bệnh “viêm màn túi” đang kéo dài suốt mấy ngày qua và vì… con gái đang ở xa ba mẹ.

         Sáng. Uống mấy viên hạ sốt, con gái cảm thấy đỡ nhiều, nhưng chốc sau, người lại nóng ran, có lúc còn muốn lả đi. Quá mệt, con gái nằm cong queo trên giường. Một mình và nhớ ba mẹ. Gọi điện về nhà, mẹ nhận ra ngay giọng nói có phần đổi khác của con gái, nhưng con gái đã khéo léo giấu nhẹm: “Con ngủ dậy trễ nên giọng thế đấy mẹ ạ, chẳng có chuyện gì đâu, con khoẻ như trâu ấy, bệnh mới lạ”. Cúp máy. Con gái oà khóc.

        Chiều. Cơn sốt lại lên, mồ hôi túa ra như tắm, chân tay rã rời, cơ thể không còn chút sinh lực. Con gái quyết định thú thật với ba mẹ. Một giờ rưỡi sau, mẹ có mặt bên giường bệnh con gái.

        Suốt hai ngày mẹ ở cạnh con gái, chăm sóc từng chút một, đút từng muỗng cháo, lau từng ngón tay. Mẹ ân cần, chu đáo. Gặp hôm cúp điện, mẹ quạt cho con gái cả đêm. Con gái nhìn mẹ mà tự thấy giận mình.

       Cuối ngày thứ hai, cơn sốt vẫn lì lợm không chịu rút lui. Mẹ quyết định cho con gái nhập viện…                      

       Ngày đầu tiên…

       Ngồi chờ làm thủ tục nhập viện, con gái như muốn ngất đi vì chẳng còn tí sức lực nào nữa để gắng gượng. Kiệt sức. Con gái tựa đầu lên vai mẹ. Mẹ nhìn con gái. Ánh mắt đầy vẻ lo lắng và chút gì mệt mỏi của mẹ chạm vào gương mặt đang dần tái nhợt của con gái. Con gái biết mẹ cũng có thể quỵ xuống bất cứ lúc nào, nhưng lúc này thì không, bởi mẹ rất yêu con gái…   

      Khẽ nhích bàn tay đang được truyền dịch, con gái quay mặt vào trong, cố chợp mắt để lấy lại sức. Mẹ ngồi trên giường con gái, đầu tựa vào tường, ánh mắt vẫn không rời từng hơi thở, từng cử chỉ khó nhọc của con gái.

      Được tin ba vào, con gái mừng hết biết. Con gái sẽ có thêm một “đồng minh” để chống lại cơn sốt, mẹ sẽ có thêm một người để chia sẻ nỗi lo lắng suốt mấy ngày qua.

      Ba vào rồi. Con gái toét miệng cười, tinh nghịch: “Ba ơi, ba chạy tốc độ bao nhiêu mà không nghe điện thoại vậy?”. Ba phì cười. Con gái biết quãng đường gần trăm cây số là quá dài so với sự sốt ruột, nóng lòng của ba. Con gái cũng biết ba yêu con gái nhiều lắm.

         Ngày thứ hai… 

       Một ngày tồi tệ và cũng là ngày bắt đầu cho một chuỗi ngày tồi tệ tiếp theo…
       Con gái nằm trên giường cả ngày. Ba mẹ thay phiên nhau trông nom con gái. Con gái thấy khó chịu vì người lúc nào cũng nóng bừng bừng, cả cơ thể như muốn rã ra, mệt nhừ. Nhìn mấy viên kháng sinh, con gái ngán ngẫm, nhăn nhó. Con gái đâu biết rằng, nhìn con gái trên giường bệnh, phờ phạc, ốm yếu, ba mẹ đau lòng đến nhường nào. Ba mẹ cũng mệt mỏi chẳng kém gì con gái vì ba mẹ đều yêu con gái rất nhiều.

         Ngày thứ ba…

         Không có chỗ ngủ cho người nhà bệnh nhân. Tối. Ba phải nằm võng treo trước hành lang. Sương đêm xuống, một mình ba chịu đựng. Gió lạnh ào qua, chỉ một mình ba biết. Nhưng ba vẫn cười với con gái vào mỗi sáng, bởi ba là ba - của - con - gái mà.

        Mẹ nằm chung giường với con gái. Chật chội, bức bối. Con gái thấy khó chịu, cố lăn qua lăn lại để nới rộng chỗ nằm. Con gái đâu biết rằng, đầu bên kia, mẹ cố nằm yên, ép mình sát vào tường. Thấy con gái cựa quậy, mẹ ngồi dậy rồi quạt cho con gái: “Con mệt à? Ráng ngủ đi con!”. Nhìn mẹ, mắt con gái bỗng nhoè đi. Con gái thu người lại.

       Ngày thứ tư…

      Đêm nay lại như bao đêm trước. Nóng sốt. Nôn oẹ. Ba lại nâng đầu con gái, xoa người để con gái cảm thấy dễ chịu. Mẹ lại lấy khăn ấm lau mình cho con gái. Có điều, đêm nay, con gái kịp nhìn thấy, thật gần, gương mặt đầy lo lắng và ưu phiền của ba mẹ. Con gái cứ mải lo cho cơn sốt liên tục không dứt, mải nghĩ đến những vật vờ mà đêm đêm con gái phải chịu đựng. Con gái nhõng nhẻo, khó chịu, có khi bực tức một cách vô cớ. Con gái đâu biết rằng ba mẹ cũng khổ tâm lắm vì mãi mà con gái không hết bệnh. Ba mẹ đã tạm gác mọi công việc, vào viện nuôi con gái. Đã mấy ngày rồi ba mẹ không có lấy một bữa cơm tử tế, một giấc ngủ ngon lành. Con gái đâu biết ba mẹ đã vì con gái nhiều, nhiều lắm.

      Ngày thứ năm…

     Cuối cùng, cơn sốt “dai dẳng” ấy cũng phải “chào thua”. Nó ra đi để lại một chuỗi ngày lo toan, vất vả của ba mẹ và một loạt những cơn buồn nôn, khó chịu của con gái trong những ngày tiếp theo. Bác sĩ kết luận: Con gái bị viêm dạ dày. Trong đơn thuốc, giờ có thêm gói thuốc dạng sữa. Nhìn chúng, con gái ưu tư: “Ba mẹ lại khổ nữa rồi.”

     Con gái vốn thích món… bắp luộc. Dù thèm lắm nhưng con gái vẫn không dám ăn vì chỉ được ăn cháo và uống sữa. Ba mẹ biết điều đó, biết “nỗi khổ” của con gái. Ba nhoẻn cười đặt vào tay con gái một mớ những hạt bắp nhỏ xíu. Con gái hứng khởi như trẻ con được quà. Con gái chợt nghĩ: “Đến bao giờ con gái mới thật sự đem lại niềm vui cho ba mẹ, như mười mấy năm nay ba mẹ đã cho con gái những nụ cười và niềm hạnh phúc”.

     Ngày thứ sáu…

     Con gái cố gắng ăn uống thật nhiều để không bị mất sức, để được sớm về nhà, để ba không còn phải oằn lưng vì nằm võng, để mẹ không phải co mình nhường chỗ cho con gái và chập chập lại thức giấc trông chừng con gái. Con gái hy vọng những cố gắng và nỗ lực của con gái có thể xua tan những ngày dài mệt mỏi của ba mẹ, để ba mẹ tự hào rằng con gái của ba mẹ đã lớn, đã thật sự mạnh mẽ và để trái tim con gái được yêu ba mẹ nhiều hơn

     Ngày thứ bảy…

    Bệnh của con gái đã thuyên giảm nhiều. Con gái có thể ăn được nhiều thứ, nói cười rôm rả, đi lại loanh quanh. Cái nhìn rạng ngời cũng đã dần trở về nơi khoé mắt ba mẹ. Nhìn ba mẹ nói cười, con gái mới chợt hiểu ra rằng niềm vui của ba mẹ đặt cả vào con gái…

    Ba phải về. Ngày mai con gái cũng sẽ được ra viện mà. Nhưng con gái vẫn không muốn ba về đâu. Con gái muốn được ở cạnh ba nhiều hơn nữa, được nhìn thấy ba cười mỗi sáng, được nhõng nhẻo với ba. Ba ơi, con gái “rượu” của ba muốn nói với ba và hét to cho cả thế giới này biết rằng: CON GÁI YÊU BA NHIỀU, NHIỀU LẮM…

     Buồi sáng cuối cùng…

     Ba về, chỉ còn mẹ và con gái. Buồn và nhớ…

     Vài tiếng nữa, con gái được xuất viện. Phấn chấn và vui mừng đến lạ lùng. Những ngày mệt nhọc chỉ còn được tính bằng giờ. Con gái thấy rõ niềm hân hoan trên đôi mắt của mẹ, đôi mắt đã hằn những nếp nhăn theo từng đêm con gái lên cơn sốt. Luôn như vậy, mẹ “sát cánh” bên con gái mỗi khi con gái vấp ngã, mẹ giang tay cho con gái “lọt thỏm” vào lòng mỗi khi buồn chán, mẹ chờ đợi con gái tìm về mỗi khi mệt mỏi. Con gái nhận ra và mắt ướt nhoè.

    …Có tiếng khóc ở phòng bệnh kế bên. Người mẹ trẻ - với căn bệnh “thế kỉ” - vừa ra đi mang theo một sinh linh chưa kịp chào đời. Cuộc đời vô tình hay vô tâm. Hạnh phúc hữu hình hay vô hình mà chợt đến rồi lại vụt tan biến. Con gái chợt nghĩ và bất giác nghĩ tới mẹ. Con gái vội tìm mẹ. Con gái không muốn “đánh rơi” hạnh phúc khi vừa mới nhận ra và chưa kịp đền đáp. Mẹ vẫn ngồi đấy, trước hành lang, và chốc chốc lại quay vào nhìn con gái. Con gái bật dậy, chạy lại ngồi cạnh mẹ. Con gái muốn nũng nịu. Con gái muốn được vuốt ve, ôm ấp. Con gái muốn được xoa đầu và vuốt tóc. Con gái còn muốn nói với mẹ rằng: “con gái đã mười tám tuổi, nhưng con gái vẫn cần có mẹ. Mẹ ơi! Con gái yêu mẹ, không nhiều như mẹ yêu con gái, nhưng đủ nhiều để có thể tự hào với cả thế giới rằng: MẸ CHÍNH LÀ MẸ CỦA CON GÁI, CỦA CHỈ RIÊNG CON GÁI VÀ KHÔNG AI KHÁC NGOÀI MẸ”!

      Bảy ngày, ấy là kí ức ngọt ngào của con gái, là phút giây con gái mãi trân trọng.

      Cứ tưởng như cuộc sống nhẫn tâm cho con gái những viên socola màu xám, mệt mỏi và cô đơn, nhưng thật ra, nhìn lại mới thấy, cuộc sống đã cho con gái rất nhiều socola màu hồng, đầy tình yêu và hạnh phúc, bởi trong cuộc sống của Con Gái luôn có Ba và Mẹ ….

...............Những ngày xa nhà...............

Các tin khác
>> Thông Tin
>> Thể Lệ
>> Giải Thưởng
>> Tham Dự Cuộc Thi
>> Kết Quả Chung Cuộc
>> Bài Đạt Giải Nhất
>> Bài Đạt Giải Nhì
>> Giải Khuyến Khích
Online:                8
Lượt truy cập:  910171
Bản quyền © 2012 Hùng Phát.
ĐT: (84-8) 3 7978 230 - 3 7978 231
Designed & developed by EMSVN.COM