| Giải khuyến khích:
Bài viết “Lần đầu tiên con nói” – Nguyễn Thị Thanh Hoa (Nghệ An)
Bài viết “Nỗi niềm của con” – Lại Thị Minh Nhài (TPHCM)
Bài viết “Bảy của tôi” – Nguyễn Thị Tâm (Đà Nẵng)
LẦN ĐẦU TIÊN CON NÓI...
Tác giả: Nguyễn Thị Thanh Hoa Địa chỉ: Xóm 9 - Ngọc Sơn - Thanh Chương - Nghệ An
Mẹ kính yêu của con!
Con viết những dòng này khi kim đồng hồ đã chỉ hơn 12 giờ đêm. Mẹ vẫn còn thức, sắp xếp, gói ghém đồ đạc cho Con. Thế là chỉ ngày mai thôi, Con sẽ xa Mẹ, xa xứ Nghệ - mảnh đất miền Trung đầy nắng gió, để vào Thành phố Hồ Chí Minh - nơi “đất chật người đông” bắt đầu cuộc sống sinh viên… Và không hiểu sao, giây phút này, Con bỗng dưng tuôn trào nước mắt khi nghĩ đến Mẹ, Mẹ ơi!...
Cả ngày hôm nay, Mẹ chưa ăn một miếng cơm nào, vì giấy trúng tuyển về đến nhà sát ngày Con nhập học quá, Mẹ phải chạy đi lo hồ sơ, giấy tờ… và nấu nước, mua bánh kẹo mời bà con hàng xóm đến chia vui… Thế mà, Con thấy lúc nào Mẹ cũng nở nụ cười rạng rỡ: “Mẹ không cần ăn cũng mừng đủ no rồi, con gái ạ!”. Con biết Mẹ đang tự hào lắm khi nói với mọi người: “Con gái đầu học Đại học năm cuối, đứa thứ hai giờ cũng vào Đại học luôn!”. Con hiểu, con cái ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ, giỏi giang là nỗi an ủi nhiều cho cuộc đời gian khổ của Mẹ, là niềm hạnh phúc lớn lao nhất mà Mẹ mong đợi…
Từ nhỏ tới giờ, Con ít nói “Con yêu Mẹ!” lắm đúng không Mẹ? À mà không, hình như chưa bao giờ Con nói thẳng như thế, bởi tính Con là vậy- tình cảm được thể hiện ở nhiều khía cạnh sẽ quan trọng hơn là chỉ bằng lời nói. Mẹ cũng biết thế đúng không ạ? Nhưng bây giờ, Con muốn thốt lên, rằng: “Con yêu Mẹ nhiều lắm, Mẹ ạ!”…
…Con yêu cái dáng người cao cao, to to của Mẹ, bởi nhờ thế mà Mẹ mới có sức khỏe để làm việc, nuôi dạy chúng con, cáng đáng việc nhà cho bố yên tâm làm thuê ở xa!
…Con yêu làn da ngăm đen, rám nắng của Mẹ, bởi nó giúp Con nhớ rằng Mẹ đã phải vất vả như thế nào dưới trời nắng chang, hứng những đợt gió Lào thổi mặn mòi, bỏng rát, để Con càng cố gắng phấn đấu hơn nữa! …Con yêu bờ môi Mẹ, bởi con thích lắm cái cảm giác làn môi ấy lướt nhẹ trên má Con, mơn trớn gò má nhô nhô của Con, khẽ chạm lên mái tóc mượt của Con!
…Con yêu lắm đôi mắt của Mẹ, bởi Con tìm thấy trong đó sự dịu dàng, ân cần khi Con cần được chở che, sự giận dữ, thất vọng khi Con phạm lỗi..., từ đó, Con biết mình phải làm gì để Mẹ khỏi buồn phiền! …Con yêu nụ cười của Mẹ, bởi nó giúp Con cảm thấy tự tin hơn rất nhiều, lạc quan, yêu đời hơn, thân thiện hơn trong mọi hoàn cảnh, và chính nó đã khiến bạn bè Con khen: “Mẹ bạn vui vẻ thật!”.
…Con yêu đôi bàn tay gầy gầy, đầy những vết chai sần, yêu hai bàn chân bị nứt nẻ của Mẹ, bởi Con luôn coi đó là “những tấm huy chương cuộc đời” minh chứng cho sự tần tảo sớm hôm của Mẹ!
…Con yêu mái tóc rối của Mẹ, bởi nó giúp Con nhận ra rằng, Mẹ của Con đã già rồi, khi cái “đầu muối tiêu” năm nào giờ muối đã nhiều hơn tiêu rồi, khiến Con quặn lòng mỗi lúc nhổ tóc sâu cho Mẹ!
Con yêu nhiều, nhiều lắm Mẹ ạ, yêu tất cả những gì là của Mẹ, thuộc về Mẹ!
Ngày mai Con đi rồi, sẽ chẳng còn đâu những buổi hai mẹ con ngồi bên nhau dưới mái hiên. Mẹ kể chuyện ngày xưa bố mẹ cưới nhau không một tấm ảnh làm kỷ niệm, phải mượn quần áo mặc, chuyện bố mẹ phải nấu nước chè, bán từng chén một trong buổi có rạp chiếu bóng về làng, chuyện bố mẹ đã đau đớn thế nào khi thấy Con bị khuyết tật, không đi lại được, đã vất vả thế nào để chạy chữa cho Con… Con đọc Mẹ nghe những bài báo Con viết được đăng trên các tờ báo học trò, những bài thơ Con dành tặng Mẹ… Hết thật rồi, Mẹ nhỉ?
Con biết ngày mai, khi Con đi, Mẹ sẽ khóc nhiều hơn hôm tiễn chị gái Con, vì Mẹ thương đứa con gái bất hạnh này hơn cả, giờ phải tự mình lo ăn uống, học hành nơi đất khách, thiếu vắng bàn tay chăm sóc của Mẹ. Nhưng Mẹ ơi, con sẽ cố gắng hết mình, vì… CON- YÊU- MẸ!...
TRI ÂN MẸ
Tác giả: Lại Thị Minh Nhài Địa chỉ:192/64/1A Phú Thọ Hòa, P. Phú Thọ Hòa, Q. Tân Phú, TPHCM
“Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi, Và mẹ em chỉ có một trên đời”. Kể cũng lạ, người ta bảo con gái với mẹ thường dễ hay thủ thỉ, tâm sự được nhiều với nhau hơn với bố, đơn giản vì bố là bố. Và con, dễ xúc cảm và trải lòng khi viết cho ai đó hoặc cảm xúc tuôn trào trước những quăng quật của cuộc sống đời thường, với bố thì cũng đã có lần viết hẳn một bức thư dài tâm sự những nỗi lòng về mẹ, chỉ riêng với mẹ mà thôi, có lẽ đây là lần đầu tiên con trải lòng bằng hết tâm tư của một đứa con gái đã “lớn hơn” được dồn nén trong tim.
Con đã là một người mẹ và có một cô con gái 5 tuổi đáng yêu, một ngày con gái con đi học mẫu giáo về nhà khoe và bi bô hát bài hát “Chỉ có mẹ trên đời”. Nở nụ cười tươi yêu thương nhìn con gái cùng lúc trái tim dội ngược dòng suy nghĩ đến mẹ bằng sự tri ân công lao dưỡng dục sinh thành, con cũng như con gái của con đấy thôi, “và mẹ em chỉ có một trên đời”, con đã làm được gì cho mẹ nhỉ, Mẹ ơi?
Ký ức ùa về, thời thơ ấu của con mẹ cực khổ và vất vả thế nào, Mẹ lấy bố được hơn hai năm thì bà nội mất, cách tuần thì đến bà ngoại, năm đó là vào đúng mùa Tết Đoan Ngọ. Rồi bố công tác ở miền Nam xa xôi, mẹ một nách hai con thơ, thêm ông nội già yếu, Mẹ ở nhà vừa làm Mẹ vừa làm cha thay Bố. Trí nhớ của con vẫn bị ám ảnh mãi về cái nghèo và trận mưa bão năm 1982-1983 ngày ấy, trời đổ mưa đổ bão, giá rét, cây nhãn góc trái nhà bật cả gốc, lốc xoáy giật bay cả ngói nhà, căn nhà ba gian được xây bằng mồ hôi nước mắt của ông bà nội, của bố và những ngày lam lũ của mẹ với nền cao hơn sân cả mét vẫn ngập nước, mái ngói bị hất tung, nước ồ ồ tràn vào nhà, ngập cả giường chiếu, ông nội già còm cõi bế hai đứa cháu trốn mưa vào hai cái lu sành to vẫn hay chứa nước mưa hoặc chứa thóc theo mùa, còn Mẹ, đơn thân gồng mình trên mái nhà đu đưa giữa mưa bão để lợp tạm những viên ngói bị tốc, chái bếp sập hoàn toàn trơ trọi con lợn nái trong chuồng, ông nội móm mém gào khóc trong nước mắt: “Xuống đi con ơi, không chết mất”…
Con viết mà tim thắt lại, cay cay khóe mắt này Mẹ ạ… Đó mới chỉ là một trong những nét nổi bật nhất của tuổi thơ con khi còn ở quê mỗi khi con nhớ đến, nhìn lại chặng đường gần 30 năm đi qua ở xứ sở chỉ có hai mùa mưa nắng này, nhìn lại những trải nghiệm đã nếm trải khi trưởng thành, khi đã làm vợ, làm mẹ, làm con dâu của một người mẹ khác, nhất là hôm nay nghe lại lời bài hát con trẻ ấy, con đau đáu nỗi nhớ Mẹ, nghẹn ngào tình mẫu tử thiêng liêng. Con thấy mình vẫn bé bỏng làm sao, con cũng vẫn thèm được nằm gần mẹ và “sờ ti” mẹ như con gái con bây giờ, vẫn thèm được làm nũng với mẹ. Thế nhưng, con hay giấu đi cảm xúc thật của mình, trước mặt mẹ con không thể hiện được bằng lời, qua điện thoại thì con lại ngại ngùng không diễn tả, mà sao con lại không chọn cách viết nhỉ, con đã viết cho bao nhiêu người, và có đôi lúc con nhìn thấy được nét thoáng buồn trong mắt mẹ. Vậy mà chỉ là do cách nghĩ của con: mẹ con với nhau thì có gì phải viết, sợi dây ràng buộc tình thâm đơn giản nhất vì con là con của mẹ và mẹ là mẹ của con. Rồi khi con nếm trải những biến cố trong cuộc đời, có lúc con gần như gục ngã, Mẹ đã đến gần bên vỗ về an ủi, Mẹ khóc cùng con và động viên con vững bước. Mẹ bảo, dẫu có thế nào Mẹ vẫn luôn bên con, con vẫn còn có Mẹ...,
Và hôm nay, viết cho Mẹ, trải lòng tình cảm yêu thương nhất, mắt con vẫn ngấn lệ, tim con nhói lên, suốt bao năm tháng qua từ ngày mẹ sinh con ra nuôi con lớn, cho ăn học, đi làm rồi lấy chồng, đến khi vấp ngã, đau nỗi đau đời thường, con mới hiểu Mẹ đã hy sinh cho con nhiều như thế, mới thấu hiểu được tình mẫu tử thiêng liêng biết bao, và nhờ con gái của con, con mới “thức tỉnh” về tình mẹ, trong tâm khảm trỗi dậy trái tim yêu thương đã thấm nhuần đạo lý: “Cây có gốc mới nở nhành xanh ngọn, Suối có nguồn mới biển rộng sông sâu, Người ta có gốc từ đâu, Có cha mẹ rồi về sau có mình”. Con hiểu được rằng: Mẹ có nghĩa là ánh sáng. Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim. Một ngọn lửa thiêng liêng cháy trong bão bùng, cháy trong đêm tối. Mẹ có nghĩa là mãi mãi, là cho đi không bao giờ đòi lại, là tình cảm đầy thêm mãi chứ không bao giờ vơi. Tình mẹ thật bao la như biển thái bình.
Mẹ kính yêu của con! Con xin được tạ lỗi với Mẹ, xin tri ân đến Mẹ những cảm xúc yêu thương dâng trào của tình mẫu tử. Con sẽ ghi nhớ lời Mẹ, vững chãi niềm tin và nghị lực vươn lên với cuộc đời. Nhìn vào nếp nhà của mình để vun vén hạnh phúc gia đình nhỏ của mình và dạy dỗ con của con lớn lên. Con cũng ước mong cho Mẹ nhiều sức khỏe, luôn lão giải an chi, bằng an trong cuộc sống để lại phúc ấm lộc dày cho chúng con và xin hứa với mẹ sẽ sống cuộc đời trong sạch như cuộc đời của mẹ hướng về đại gia đình của chúng ta. Con hôn Mẹ kính yêu! Con gái của Mẹ.
BẢY CỦA TÔI
Tác giả:Nguyễn Thị Tâm Địa chỉ: 49 Lưu Nhân Chú, Q. Cẩm Lệ, TP. Đà Nẵng
Chủ nhật buồn, ngồi thẩn thờ trong khu nhà trọ ọp ẹp, cũ nát. Tôi mãi miên man suy nghĩ về cuộc đời.
- Bích Kiều, mi bị cái chi mà ngơ ngẩn kinh vậy? Lan hỏi - cô bạn thân thiết nhất ở chung trọ với tôi.
- Ui. Kiều đang nhớ Bảy quá Lan à!
- Nhớ thì về thăm chứ có gì đâu mà mi buồn vậy!
- Thôi về miết tiền đâu mà về chứ với lại Kiều cũng ngại và xấu hổ với Bảy và mọi người khi biết Kiều đi làm công nhân lắm. Kiều ước được sống lại những ngày ấu thơ được ở bên gia đình có Bảy yêu thương. Học bốn năm Đại học giờ ra trường rồi mà số phận như vậy Kiều xấu hổ lắm, có lúc muốn tự tử chết quách cho rồi chứ thấy mình nhục quá Lan ơi! Kiều chưa bao giờ nghĩ rằng mình phải đi làm công nhân thế này. Kiều đã cố gắng học, học như con một sách vậy mà… hu hu hu
- Kiều à! Lan nghĩ Kiều không có gì phải buồn vậy đâu. Kiều có ý chí, có nghị lực vậy trước sau gì không tìm được việc chứ, đừng bi quan vậy nữa.
- Hu hu. Từ hồi còn nhỏ Kiều luôn được Bảy khen là đứa giỏi, ngoan hiền nhất vậy mà…
- Lan biết vì sao Kiều gọi ba la Bảy không? Từ thuở còn bé tí, ba anh em Kiều vẫn quen gọi ba là Bảy rồi. Lí do là vì bắt chước các cô của Kiều đó. Ba Kiều là con thứ bảy trong gia đình mười ba người con, nên các cô chú cứ hay gọi ba là Bảy làm tụi Kiều gọi theo đó, dần quen mất không sửa được. Mọi người luôn trêu chọc ba anh em Kiều là những đứa trẻ chỉ có má thôi không có cha mô. Vì không bao giờ anh em Kiều gọi Bảy bằng một tiếng ba cả, kể cả lúc có bạn hay khách quý của Bảy đến nhà chơi. Ai cũng ngạc nhiên và cứ hỏi Bảy đủ thứ: Vì sao? Rồi lại cười cười, thế thôi.
Khi nghe chú Năm gần nhà trêu: “Con bé Kiều là đứa mồ côi cha”. Kiều không hề buồn vì lời châm chọc đó mà thường hay đấu khẩu lại: “Con gọi bằng Bảy nhiều hơn ba những bốn lần đó”. Và như rất tự hào về điều đó, Kiều kiêu hãnh mà không biết rằng gọi như thế sẽ làm Bảy buồn lắm. Dù sao trong trái tim bé nhỏ của mình, Bảy vẫn là người yêu thương, chăm lo cho Kiều hơn bất cứ người cha nào trên thế gian này. Lan à! Mình yêu Bảy nhiều lắm, nhiều đến mức khi viết nhật kí cũng có thể ré lên một tiếng: Bảy ơi! Con yêu Bảy vô cùng! Dù giờ đây đã lớn khôn nhưng trong Bảy mình vẫn còn là cô bé con yếu ớt, nhỏ bé hay khóc nhè luôn được Bảy cưng chiều.
Kiều không sao quên được hình ảnh Bảy gầy gầy, xương xương, mái đầu bạc muối tiêu, đôi mắt sâu thẳm, hốc hác mới ngày nào đã đưa tôi lên Thành phố nhập học. Lúc ấy nhà mình nghèo lắm, giờ thì cũng đỡ đỡ hơn tí thôi. Mình thi đậu vào ĐH sư phạm Ngữ văn Đà Nẵng, nhờ học sư phạm nên không phải nộp tiền học phí mình mới được đi học. Ngày nhập học má khóc ròng chạy đi vay mượn khắp nơi để Kiều lên phố có tiền ăn học. Còn Bảy thì luôn động viên, thì thầm bên tai, mong Kiều cố gắng lên.
“Cái nắng chói chang của miền Trung quê tôi cứ đổ xuống trên đầu hai cha con tôi. Bảy chở gạo và hành lí cho tôi trên chiếc xe đạp cọc cạch hay trật sên. Còn tôi đi riêng một chiếc xe đạp cũ kĩ cũng chẳng hơn gì xe của Bảy. Hai cha con cố gắng đạp gần năm mươi cây số để đến trường làm thủ tục nhập học cho tôi. Rồi Bảy đi tìm trọ cho tôi ở, tôi xin được ở cùng mấy đứa bạn mới quen khi làm thủ tục nhập học để đỡ tốn kém. Hình ảnh Bảy ốm nheo, đen đẫm chở hành lí đi cùng tôi mồ hôi nhễ nhại mà không dám vô uống nước, nhưng vì thương tôi Bảy cũng vô quán gọi nước uống nhưng chỉ một chai nước ngọt nhỏ, Bảy rót hết cho tôi, Bảy uống tí thôi. Và còn rất nhiều, nhiều lắm, nhiều vô cùng, nhiều không kể xiết, nhiều đến mức không bao giờ tôi có thể kể hết được tình yêu thương của Bảy dành cho tôi. Bảy và má đã hi sinh rất nhiều để tôi yên tâm học cho đến khi ra trường mà không phải dở dang như bao gia đình nghèo khác”. Đặt bút xuống khỏi trang giấy của dòng nhật kí, Kiều thầm lặng ngồi buồn xa xăm.
- Lan thấy Kiều như vậy có buồn không. Thà không học thì thôi, đằng này bao nhiêu hi vọng Bảy và má đặt niềm tin và hi vọng vào Kiều, giờ đi làm công nhân sao không buồn chứ.
Kiều đã cố gắng học được tấm bằng khá với bảng điểm gần giỏi vì có một năm Kiều bị ốm, học sút. Vậy mà không xin được vào một trường nào để dạy, vì nhà nghèo không có tiền chạy việc cho Kiều. Kiều hận bản thân, hận cuộc đời, hận tất cả, hận cho chính mình bất tài vô dụng Lan à! Càng ngày Kiều càng sợ gặp mọi người nhất là những người thân, mình sợ họ hỏi: Đi dạy ở đâu rồi? Lương cao không?…và đủ thứ. Mình dấu Bảy là xin được dạy một trường ở Đà Nẵng để Bảy vui lòng dù trong thâm tâm luôn day dứt, đau khổ tột cùng. Có lẽ do mình bất tài nên cuộc đời đẩy ra không cho tồn tại đó mà.
- Đành vậy phải sống, phải cố gắng vì Bảy của tôi phải không Lan?
Lan ôm đầu tôi, an ủi. “Ừ. Cố lên Kiều à!”
- Ừ. Kiều phải cố chứ vì “Bảy của tôi”.
Ngoài trời, mưa vẫn lất phất buồn một nỗi buồn nặng trĩu như con người vậy.
Tôi choàng tỉnh người dậy Lan đã tan biến mất, tôi mới biết là mình nằm mơ đã gặp người bạn cũ mất cách đó một tháng vì bị ngộ độc thức ăn tại công ty cô làm. Tôi bàng hoàng tái tê, giờ đây bên tôi là nỗi cô quạnh đáng sợ: Bảy của con ơi!. |